Thiên Cung Chính Quê Hương

1.  Kìa, trông lên thiên cung, chính quê-hương,
Gần bên sông lưu ly soi sáng như gương,
Là nơi các thánh sống mãi vui phi thường,
Khoác áo trắng xoá thiên quốc hội đường.
Ồ bên kia, kìa bên ấy,
Mơ tưởng bước đến nơi chính quê ta;
Ở bên kia, lúc qua bờ chính chỗ ấy,
Ước mong sao ta mau bước vô nhà.

2.  Kìa, xem bao anh em chí thân ta.
Tạm chia tay vinh qui vui bước bôn ba,
Họ luôn thỏa mãn hát khúc vui sum hòa,
Chính chỗ ấy Chúa Cha thiết ngự toà.
Ồ bên kia, kìa bên ấy,
Khi nhớ đến cố nhân đã qui thiên;
Cố nhân ta,  ở thiên đàng, cảnh phước bấy,
Nhớ kẻ bước trước ta ước về liền.

3.  Nhà trên thiên cung ta đến nay mai,
Ðời nầy qua, ta vô ngay nước tương lai,
Bà con, thiết hữu chốn ấy mãi sum vầy,
Vẫn thức để ngóng trông chúng ta đây.
Ồ bên kia, kìa bên ấy,
Ta sẽ đến chính quê đó không lâu;
Chính quê ta, nơi thiên đàng, cảnh phước bấy,
Thỏa thích bước đến quê thánh sang giàu.