Một Thuở Lao Tù

MỘT THUỞ LAO TÙ

Từ buổi xa nhà rời phố cũ

Ðến nay đằng đẳng đã sáu năm

Ðời sống ngục tù cay đắng tối tăm

Càng buồn tủi khi đông về giá lạnh

Trại giam nằm trong vùng núi đồi hiu quạnh

Tám bức tường vây khép kín nặng nề

Những chuỗi ngày dài mây xám lê thê

Gió gào thét từng cơn luồn qua khe núi

Những đêm không đèn trong phòng giam tăm tối

Tôi nghe lòng mình thổn thức hờn căm

Tôi mơ về miền sông Hậu xa xăm

Với đồng lúa vàng cò bay thẳng cánh

Nhớ những người thân thương sao xa vắng

Tân miền Nam tôi thương mến rất nhiều

Tôi thầm hỏi đồng bào tôi vẫn hằng yêu

Có biết tôi đang sống trong địa đày tủi hận

Chịu cực khổ với những người cùng số phận

Chia gian lao với đồng bạn mất tự do

Mỗi bữa ăn hai sét chén bo bo

Chút muối biển hòa tan trong nước lả

Manh áo mỏng xanh lam che thân gầy tàn tạ

Rét căm căm mà buộc phải ra đồng

Dù ốm đau cũng phải bảo đảm ngày công

Luôn bị thúc đẩy “thi đua lao động”

Có những lúc lòng không bụng rỗng

Dầm đôi chân gầy dưới làn nước buốt tận xương

Vét bùn non, sụt cỏ ruộng thành mương

Khơi sông lòng hồ, khai hoang cây cỏ dại

Người ta lại “vinh dự” được tham gia công trình vĩ đại

“Biến đồng hoang thành khu kinh tế lâu dài”

Ðược góp công xây dựng ngày mai

Buộc phải vác đất bùn, khiêng đá núi

Trên tiếng đê dài mịt mù cát bụi

Hàng trăm người từng ngậm đắng nuốt cay

Mặt buồn xo, cuốc xẻng vẫn trên tay

Người mệt lả, buộc hăng say đào xới

Có lắm lúc nhìn trời cao vời vợi

Ngước mặt lên mà thêm nát tâm can

Ai gây chi nên cảnh ly tan

Ðể kẻ Bắc với người Nam đôi ngả

Người bạn trẻ tâm tư buồn bã

Anh lặng nhìn tôi chẳng nói một lời

Ở đây thiếu vắng hẳn tiếng cười

Chỉ còn lại khóe mắt “trao hờn thế hệ”

Người bạn già rưng rưng hai màn lệ

Khẻ than thầm mệt quá đi thôi!

Tóc râu anh trắng xóa chồng chất tuổi đời

Vẫn phải đào đá, gánh phân, cuốc vỡ

Ôi! Trần thế là nơi tạm bợ

Gây làm gì cảnh “bải bể, nương dâu”

Tại sao phải lấy giai cấp tranh đấu làm đầu

Yêu nước sao cần yêu chủ nghĩa xã hội

Ðể hàng triệu người vào vòng tù tội

Dìm triệu gia đình vào cảnh điêu linh

Hai ba thế hệ liền làm vật hy sinh

Nay vẫn hô hào xung trận

Tiếng súng chấm dứt vẫn còn thù hận

Vẫn luôn luôn trong tư  thế thư hùng

Mong giải quyết “ai thắng ai” trong trận cuối cùng

Mà nhân loại toàn cầu thấy không cần thiết

Thế giới ngày nay đâu còn cách biệt

Thiếu thốn nơi này bù đắp từ nơi khác dư thừa

Câu chuyện người bóc lột người chìm vào dĩ vãng xa xưa

Thời đại ngày nay, kỷ nguyên hợp tác

Chinh phục không gian, dò tìm khai thác

Những tài nguyên nằm dưới đáy biển sâu

Còn tàng trữ trong lòng đất địa cầu.

Chúa cùng đi với con trong cuộc sống

Dấu chân Ngài in với dấu chân con

Dù tình huống nào, trong giây phút mất còn

Con vẫn cảm thấy Chúa bên con trợ lực

Con ngước mắt lên Chúa ban thêm sức

Cảm tạ ơn Cha, nhờ linh lực của Ngài

Con tiến xa rồi những bước thật dài

Con vượt thắng mọi chông gai ngăn trở

Con đánh bại mọi kẻ thù sàm sở

Ðể theo Cha tìm đến bình an

Con được giải phóng, rồi giải phóng hoàn toàn

Khỏi ràng buộc của thế gian tội lỗi

Con đã cất bỏ mọi điều sợ hãi

Và bước đi trọn vẹn trong yêu thương

Con tin nơi Cha. Nhờ thần Chúa dẫn đường

Con không cậy khôn ngoan theo xác thịt

Con cậy ơn Chúa để không còn tùy vết

Về một thời thác loạn giữa trần gian

Của một thời vương vấn đa đoan

Nhìn thế sự qua mắt mờ trần tục.

Bài sauQuê Tôi
Bài trướcNhớ Mưa Lạnh