Huyết Lệ Sử Ca

HUYẾT LỆ SỬ CA

Dân tộc Việt Nam bốn ngàn năm lịch sử

Dựng cơ đồ riêng một cõi trời Nam

Con cháu Rồng Tiên thuộc họ da vàng

Nền văn hiến thấm nhuần sâu Khổng, Mạnh

Ðạo lý cương thường giữ gìn nếp sống

Lấy khiêm nhu nhân ái làm đầu

Ðề cao nghĩa tình trọn vẹn trước sau

Nhưng đây chính khí khi vì nghĩa cả

Ðền nợ non sông thân mình đâu sá

Luôn đạp đầu thù cho đất nước đi lên

Qua dòng thời gian thực sự bao phen

Người nước Việt hy sinh vì nước Việt

Giữ gìn giang sơn non xanh, biển biếc

Phá quân Nguyên Mông, đánh Tống, bình Chiêm

Diệt quân Minh, đại thắng quân Thanh

Với những chiến trận thần kỳ anh dũng

Vận nước nhà có khi suy, khi thịnh

Ta mất chủ quyền vì bọn Tây Dương

Chúng chủ trương tìm đất chiếm thị trường

Suốt một dãi từ Châu Phi sang Ðông Á

Non thế kỷ chịu sống vong nô nhục nhã

Dưới gót chân thù giày xéo quê hương

Nhân dân ta chịu bao nỗi thảm thương

Khai phá đồn điền, đào tài nguyên trong lòng đất

Tư bản Pháp vét sạch rừng vàng bể bạc

Biến chúng ta thành những kẻ đói nghèo

Ðời sống chúng ta rách nát đơn neo

Thiếu thuốc men, thiếu cơm ăn, áo mặc

Thiếu bệnh xá, thiếu nhà thương, trường học

Chịu ngu đần trong chính sách ngu đần

Như con giun kia xéo mãi cũng phải quằn

Huống chi cả dân tộc kiên cường bất khuất

Trong máu lệ nhiều anh hùng hào kiệt

Phất ngọn cờ đào độc lập tự do

Phong trào Bình Tây sáu tỉnh Nam Kỳ

Và Cần Vương vùng Trị Bình, Nghệ Tỉnh

Ðất Bắc Hà cũng sục sôi vùng dậy

Nơi chiến khu Yên Thế, Bãi Sậy kiêu hùng

Cả ba miền khí thế bừng bừng

Quyết rửa sạch vết nhơ nô lệ

Quân cướp nước ra tay đàn áp

Dìm non sông ta trong máu lửa điêu tàn

Con mất cha rền rĩ khóc than

Vợ thiếu vắng bóng chồng canh trường thao thức

Cuộc đấu tranh vẫn ngấm ngầm tiếp tục

Rồi cao trào khởi nghĩa bùng ra

Tiếng thét căm hờn, tiếng thét quân ta

Làm rung chuyển núi rừng Yên Bái

Mười ba liệt sĩ đầu rơi máu chảy

Lấy thân mình đền nợ non sông

Ðem tấm trung can thức tỉnh quốc dân

Vùng đứng dậy phá gông cùm xiềng xích

Trong trận chiến không cân bằng sức lực

Dân quân ta chưa đạt được thành công

Nhưng đồng bào ta cả nước một lòng

Chờ đợi thời cơ xoay dòng lịch sử

Thế chiến thứ hai bắt đầu bùng nổ

Nhân dân ta lại một cổ hai tròng

Pháp rước Nhật vào cho Nhật đóng quân

Làm bàn đạp tấn công vùng Ðông Nam Á

Nhật và Pháp đua nhau bóc lột

Vơ vét tài nguyên, đày đọa thân người

Nạn đói xảy ra chết chóc khắp nơi

Toàn cõi Việt Nam phủ màu tang chế

Châu thổ sông Hồng, Bắc phần Trung Bộ

Hai triệu rưỡi người hành khất chết thương đau

Chết đói cơm, chết thật sự thảm sầu

Chết uất hận trên đồng lúa vàng trĩu hạt

Chết vô lý vì quân thù tàn ác

Chúng thu gom thóc lúa dự trữ quân lương

Chúng làm ta nhụt chí khí cùng đường

Không còn sinh lực mưu toan vùng dậy

Nhưng chúng ta không khoanh tay đứng đấy

Mà chúng ta lại nung chí căm thù

Nhiều người ra đi tìm đến mật khu

Liên lạc với đồng minh đánh quân Phát-xít

Vượt thập vạn đại sơn sang Trung Hoa cho kịp

Cùng với Quốc quân chiến đấu chống bạo tàn

Có người vượt Cửu Long sang Thái Lan

Vào tận chiến khu Thai-sa-ra

Rồi bên trời Tây, quân Ðức quốc xã

Bị đồng minh dồn đến thế đường cùng

Ðể đến ngày thành phố Bá Linh

Chịu khuất phục trước các đoàn quân giải phóng

Chiến thắng của đồng minh làm “đất rung biển động”

Cổ vũ cả hành tinh đòi được sống tự do

Trận Á Ðông quân Nhật lại thua to

Mất thế chủ động trên Thái Bình Dương rộng lớn

Lãnh thổ Nhật cũng bị tấn công, lấn chiếm

Ngay cả Ðông Kinh cũng bị dội bom

Rồi Hi-ro-si-ma và thành phố Na-ga-sa-ki

San thành bình địa. Nhật đầu hàng vô điều kiện

Ðây là lúc vô cùng thuận tiện

Ðể nhân dân ta giành lại chủ quyền

Cả nước cùng nhau đồng đứng cả lên

Ðến nỗi nhà vua cũng bỏ ngai vàng bệ ngọc

Ðể làm công dân tự do hơn vua nô bộc

Trao quyền hành cho chính phủ lâm thời.

Chính phủ toàn dân liên hiệp ra đời

Có cả người quốc gia lẫn người Cộng sản

Nhưng bọn Bôn-sơ-vích sinh lòng manh động

Chúng ra tay độc chiếm chính quyền

Chúng là người vong bản gian manh

Ðưa chủ nghĩa ngoại lai tròng lên đầu dân tộc.

Pháp quay lại gieo chiến tranh thảm khóc

Giúp Việt minh lợi dụng người dân

Nào đấu tranh chống Pháp một phần,

Song phần lớn vì độc tài Ðảng trị;

Sự hy sinh của nhân dân trở thành vô lý

Khi một bọn người lợi dụng vào chủ nghĩa vô nhân;

Xương máu Việt Nam lại phục vụ Trung – Xô!

Chúng mưu toan thực hiện ý đồ

Nhuộm đỏ hết mọi vùng trên thế giới

Chúng gọi “hệ thống tự do dân chủ mới”

Hay “xã hội ưu việt vô song”

Nhưng thật ra đó chỉ là mộng xâm lăng

Của bọn quỷ đỏ, bọn độc tài vô sản;

Chúng vu khống người quốc gia “tay sai tư bản”,

“Bù nhìn của đế quốc thực dân”

nhưng người quốc gia mới thật sự con dân

Của đất nước Việt, của giống nòi Hồng Lạc.

Người quốc gia đấu tranh vì tự do độc lập,

Yêu nước Việt Nam và chỉ có Việt Nam

Chẳng cần ca ngợi “đồng chí anh em”,

Chẳng tâng bốc nước nào khác “anh hùng vĩ đại”.

Người Cộng sản ôi thôi, trái lại

Chúng thản nhiên xé nát mảnh dư đồ

Mà chúng vẫn cho mình độc quyền yêu nước

Trong kháng chiến chín năm chống Pháp,

Máu sông, xương núi chồng chất biết bao

Song quyền lợi dân đâu bằng Ðảng được nào!

Nên thực – cộng cùng nhau chia đôi đất nước Việt

Biến sông Bến Hải đôi bờ cách biệt,

Giao miền Nam cho chính phủ thân Tây

Còn miền Bắc chính thể tự đọa đày;

Chúng tố khổ nhân dân, tịch thu của cải

Chúng hô hào tiến hành rộng rãi

“Cải cách công nông thương theo hướng tiến lên”

“Xã hội công bằng của nhà nước công nông”

Dưới quyền Ðảng tối cao lãnh đạo

Có nghĩa là Ðảng toàn quyền sinh sát

Và nhân dân chỉ là kẻ tôi đòi

Sống nín câm dưới chế độ độc tài

Sống làm công cụ cho bọn người cuồng vọng;

Chúng tuyên truyền “chủ nghĩa Mác – Lê sinh động,

Con đường tất yếu của lịch sử loài người

Thực hiện ấm no, hạnh phúc, tươi vui,

Mọi dân tộc hưởng quyền như nhau cả

Trong thế giới đại đồng êm ả,

Không người bóc lột người, không than khóc bất công”.

Nhưng đó là lời xảo trá, viển vông

Trên thực tế, chúng làm điều trái ngược

Chúng bần cùng hóa nhân dân khổ cực

Tước đoạt mọi quyền dân chủ tự do

Khủng bố tinh thần, gieo sợ hãi lo âu

Ðàn áp thẳng tay mọi đấu tranh chính đáng,

Khổ sai, tù đày với nhiều “phương án”:

Cải tạo tập trung, lao động tập trung,

Giáo dục gia đình, quản chế địa phương…

Dùng mọi cách kẹp kìm vô nhân đạo

Những tên cai tù xưng mình “quản giáo”

Nhưng chúng dạy ai, chúng dạy được ai?

Thật khốn khổ, chúng cũng nô lệ tay sai

Sống tù túng, mất tự do như người khác

Cộng sản dùng người trong từng canh bạc,

Lợi dụng người khai thác mọi khả năng

Thúc đẩy mọi người lao động hăng say

Rồi vứt bỏ khi sức cùng lực kiệt,

Ðề cao đó, tức thời phê phán đó.

Chúng vắt chanh bỏ vỏ chuyện thường

Chúng lòng lang dạ thú qua một phường.

VIỆT NAM MÃI MÃI TRONG TIM

Tuyết phủ trắng hết cành cây, ngọn cỏ

Trắng mái nhà, trắng xoá cả không gian

Tuyết mênh mông như biển nước trắng ngần

Tuyết lạnh lẽo làm khô lòng héo dạ

Nhớ quê hương thuở nào. Ôi! nhớ quá

Xa mờ rồi – đâu nếp cũ nghi phong?

Có còn cụ già chống gậy dòm sang

Trông đàn con cháu về từ ruộng rẩy

Hay ngôi nhìn bóng hoàng hôn bên chái

Vuốt chòm râu suy nghĩ chuyện ân tình

Tình xóm làng lâm ly, chuyện nhân sinh

Sau lũy tre xanh cuộc đời êm ả

Trọng lẽ đạo coi mình như “vô ngã”

Trong mối nhân duyên liên đới với con người

Sống vì tha nhân, vì kẻ khuất, vì đời

Sống bình dị mà thanh cao vời vợi

Như nước có nguồn, như cây có cội

Lớp người già truyền thụ lớp người sau

Lấy hiếu trung hai chữ làm đầu

Lấy nhân nghĩa làm câu xử thế

Thuở ấy dù quê tôi nghèo khôn kể

Vần sáng ngời trong đời sống tinh thần

Tôi vẫn yêu, vẫn nhớ, vẫn không quên

Và Việt Nam trong tim tôi mãi mãi

Tôi đã khóc và tôi còn khóc nữa

Khóc cho giống nòi, đất nước, quê hương

Tội nghiệp đồng bào chịu mãi tang thương

Tôi nhớ về quá khứ, đau buồn hiện tại

Bao giờ đây anh em tôi bừng tỉnh dậy

Lột bỏ xích xiềng, tái lập tự do

Xây dựng dân quyền, dân chủ ấm no

Lấy nhân trị thay cường quyền áp chế.

2000 North California

Mùa Bão Tuyết

Bài sauNhắn Về Em
Bài trướcCam-pu-chia Hồi Sinh