15. Vai Trò Cha-Mẹ

VAI TRÒ CHA MẸ

Câu hỏi 126: Kinh Thánh nói gì về việc làm cha mẹ tốt?

Trả lời: Nuôi dạy con có thể là một việc làm khó khăn và thách thức, nhưng đồng thời là nhiệm vụ xứng đáng và làm trọn mà chúng ta đã từng làm. Kinh Thánh có rất nhiều điều để nói về cách chúng ta có thể nuôi dạy con cái thành công làm người nam và người nữ của Đức Chúa Trời. Điều đầu tiên chúng ta phải làm là dạy cho chúng nó lẽ thật về Lời Đức Chúa Trời.

Cùng với tình yêu Đức Chúa Trời và là một gương mẫu tin kính bởi sự vâng giữ những mạng lệnh của Ngài, chúng ta cần phải chú ý theo mạng lệnh của Phục truyền Luật lệ ký 6:7-9 liên quan đến việc dạy dỗ con cái của chúng ta làm như vậy. Đoạn Kinh Thánh này nhấn mạnh tính chất liên tục tự nhiên của sự hướng dẫn như vậy. Nên thực hiện điều này vào tất cả mọi lúc, ở nhà, trên đường, vào ban đêm, hay buổi sáng. Lẽ thật của Kinh Thánh nên là nền tảng của gia đình chúng ta. Bởi theo các nguyên tắc của các mạng lệnh này, chúng ta dạy cho con cái của mình thờ phượng Đức Chúa Trời phải bền lòng liên tục, không chỉ hạn chế vào sáng chủ nhật hay những giờ cầu nguyện tối.

Mặc dù con cái chúng ta học hỏi được rất nhiều điều thông qua sự giảng dạy trực tiếp, chúng học hỏi nhiều hơn nữa bằng cách quan sát chúng ta. Đây là lý do tại sao chúng ta phải cẩn thận trong mọi việc mình làm. Chúng ta trước tiên phải thừa nhận những vai trò được Đức Chúa Trời ban cho. Vợ chồng tôn trọng lẫn nhau và phục tùng nhau (Ê-phê-sô 5:21). Cùng lúc đó, Đức Chúa Trời thiết lập một mối dây quyền hạn để giữ trật tự. “Dầu vậy, tôi muốn anh em biết Ðấng Christ là đầu mọi người; người đờn ông là đầu người đờn bà; và Ðức Chúa Trời là đầu của Ðấng Christ.” (I Cô-rinh-tô 11:3). Chúng ta biết rằng Chúa Giê Su không phải là cấp dưới của Đức Chúa Trời, giống như một người vợ không phải là cấp dưới của chồng. Tuy nhiên Đức Chúa Trời nhận ra rằng nếu không có tôn trọng quyền hạn thì không có tôn ti trật tự. Trách nhiệm của người chồng là chủ gia đình phải yêu thương vợ mình như yêu chính thân thể của mình, theo cách tương tự Chúa Giê Su yêu thương Hội Thánh bằng cách hy sinh. (Ê-phê-sô 5:25-29).

Đáp lại với cách lãnh đạo yêu thương này, thuận phục quyền hạn của chồng không phải khó khăn cho người vợ. (Ê-phê-sô 5:24; Cô-lô-se 3:18). Trách nhiệm chính của vợ là yêu thương và tôn trọng chồng, sống trong sự khôn ngoan và thánh khiết, và chăm sóc gia đình (Tít 2:4-5). Phụ nữ được phú cho tính nuôi dưỡng tự nhiên nhiều hơn nam giới vì họ đã được tạo ra để làm nhiệm vụ chính yếu chăm sóc cho con cái mình.

Kỷ luật và hướng dẫn là những phần không tách rời của cha mẹ. Châm ngôn 13:24 nói, “Người nào kiêng roi vọt ghét con trai mình; Song ai thương con ắt cần lo sửa trị nó.” Con cái lớn lên trong những gia đình vô kỷ luật cảm thấy không được quan tâm và cảm thấy không xứng đáng. Chúng thiếu sự hướng dẫn và tự kiểm soát bản thân, và khi chúng lớn lên chúng nổi loạn và có ít hoặc không có sự tôn trọng đối với bất kỳ loại quyền hành nào, bao gồm cả của Đức Chúa Trời. “Hãy sửa phạt con ngươi trong lúc còn sự trông cậy; Nhưng chớ toan lòng giết nó. (Châm ngôn 19:18). Đồng thời, kỷ luật với tình yêu phải quân bình, bằng không con cái khi lớn lên có thể oán giận, chán nản, và nổi loạn (Cô-lô-se 3:21). Đức Chúa Trời công nhận rằng kỷ luật là đau khổ khi nó đang xảy ra (Hê-bơ-rơ 12:11), nhưng nếu tiếp theo được hướng dẫn yêu thương, nó là lợi ích đáng kể cho con cái. “Các bậc cha mẹ, không nên chọc giận con cái của mình, thay vào đó mang lại cho chúng nó sự huấn luyện và hướng dẫn của Chúa” (Ê-phê-sô 6:4).

Điều quan trọng ảnh hưởng đến con cái trong gia đình Hội Thánh và mục vụ khi chúng còn trẻ. Thường xuyên tham dự một Hội Thánh tin Kinh Thánh (Hê-bơ-rơ 10:25), cho chúng nhìn thấy bạn học Lời Chúa, và cũng có thể nghiên cứu Kinh Thánh với chúng. Thảo luận với chúng về thế giới xung quanh khi chúng nhìn thấy nó, và dạy cho chúng về vinh hiển của Đức Chúa Trời qua cuộc sống hàng ngày. “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo; Dầu khi nó trở về già, cũng không hề lìa khỏi đó.” (Châm ngôn 22:6). Làm cha mẹ tốt là nuôi nấng con cái để chúng noi theo gương của bạn trong việc phục tùng và thờ phượng Chúa.

Câu hỏi 127: Kinh Thánh nói gì về những bậc làm cha trong Cơ Đốc giáo?

Trả lời: Điều răn lớn nhất trong Kinh Thánh là: “Yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời của bạn với tất cả tấm lòng, với tất cả linh hồn và với tất cả sức mạnh của bạn.” (Phục truyền luật lệ ký 6:5). Chúng ta trở lại câu 2 và đọc “Hầu cho ngươi kính sợ Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, trọn đời, ngươi và con cháu ngươi vâng giữ các luật lệ và điều răn của Ngài mà ta truyền cho ngươi, để ngươi được sống lâu ngày.” Tiếp theo sau Phục truyền luật lệ ký 6:5, chúng ta đọc: ” Các lời mà ta truyền cho ngươi ngày nay sẽ ở tại trong lòng ngươi; khá ân cần dạy dỗ điều đó cho con cái ngươi và phải nói đến, hoặc khi ngươi ngồi trong nhà, hoặc khi đi ngoài đường, hoặc lúc ngươi nằm, hay là khi chổi dậy. “(câu 6-7).

Lịch sử dân Israel cho thấy rằng người cha siêng năng trong việc hướng dẫn con cái của mình trong các đường lối và những lời của Chúa làm cho phát triển tâm linh của họ và hạnh phúc. Người cha vâng theo mạng lệnh của Kinh Thánh làm chính điều đó. Điều này mang chúng ta đến với Châm ngôn 22:6 “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo; Dầu khi nó trở về già, cũng không hề lìa khỏi đó.” Từ “dạy” chỉ sự hướng dẫn đầu tiên mà một người cha và mẹ cung cấp cho con cái, nghĩa là cha giáo dục trước hết. Huấn luyện được vạch ra rõ ràng cho con cái cách cư xử của cuộc sống mà chúng được chuẩn bị. Bắt đầu giáo dục sớm cho con cái theo cách này là việc hết sức to lớn.

Ê-phê-sô 6:4 là một bản tóm tắt các hướng dẫn cho người cha, nói rõ cả hai hướng tiêu cực và tích cực. “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó” Phần tích cực của câu này cho thấy rằng một người cha không nên thúc đẩy tính tiêu cực ở con cái của mình bằng sự khắc nghiệt, bất công, thiên vị, hoặc sử dụng quyền lực không hợp lý. Thái độ khắc nghiệt, vô lý đối với một đứa trẻ sẽ chỉ phục vụ cho điều ác lớn lên trong lòng nó. Từ “khiêu khích” có nghĩa là “Làm cáu tiết, nói khích, chọc tức, hoặc kích động” Điều này được thực hiện bởi một tinh thần và phương pháp không đúng – Sự trừng phạt khắc nghiệt, bất hợp lý, lạnh lùng, thô bạo, mệnh lệnh dữ tợn, cấm đoán không cần thiết, và khăng khăng ích kỷ dựa trên quyền độc tài. Khiêu khích như vậy sẽ tạo ra phản ứng thù hận, tiêu hủy lòng yêu mến của con cái, giảm ham muốn của họ về sự thánh thiện, và làm cho chúng cảm thấy rằng chúng không thể làm vui lòng cha mẹ. Cha mẹ khôn ngoan tìm cách làm cho con cái vâng lời và mong muốn nhận được tình yêu thương và dịu dàng của cha mẹ.

Phần tích cực của Ê-phê-sô 6:4 được diễn tả theo một hướng toàn diện, giáo dục cpn cái, nâng cao chúng lên, phát triển nhân cách chúng trong tất cả khía cạnh của cuộc sống bởi sự hướng dẫn và lời khuyên răn của Chúa. Đây là toàn bộ quá trình giáo dục và kỷ luật. Từ “lời khuyên răn” mang ý nghĩa nhắc nhở các khuyết điểm của con cái (xây dựng) và bổn phận (trách nhiệm).

Người cha trong Cơ Đốc giáo thực sự là một công cụ trong tay Đức Chúa Trời. Toàn bộ quá trình dạy dỗ và kỷ luật phải làm theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời và các điều mà Ngài thực thi, do đó thẩm quyền của Chúa sẽ được đưa vào sự liên lạc thường xuyên ngay lập tức với tâm trí, tấm lòng, và lương tâm của con cái. Người cha của con người không bao giờ thừa nhận mình là người có quyền tối cao để quyết định sự thật và bổn phận. Chỉ có cách giao cho Đức Chúa Trời làm người dạy dỗ, cai trị và là người nắm quyền tất cả mọi thứ để thực hiện các mục tiêu giáo dục tốt nhất đạt được.

Martin Luther nói: “Luôn giữ bên cạnh cây roi một trái táo để cho đứa trẻ khi nó làm việc tốt” Kỷ luật phải được thực hiện với việc chăm sóc và huấn luyện thường xuyên với sự cầu nguyện thật nhiều. Uốn nắn, kỷ luật, và tư vấn bởi Lời Chúa, cho cả hai việc khiển trách và khích lệ, là cốt lõi của “lời khuyên răn”. Sự chỉ dẫn tiến hành từ Chúa, là được học từ trường kinh nghiệm Cơ Đốc giáo, và được thực thi bởi các bậc cha mẹ – chủ yếu là người cha, mà các bà mẹ cũng phải theo chỉ đạo của ông. Kỷ luật của Cơ Đốc giáo là việc cần thiết để hổ trợ con cái lớn lên với lòng tôn kính Đức Chúa Trời, tôn trọng thẩm quyền của cha mẹ, hiểu biết về tiêu chuẩn Cơ Đốc ngân, và thói quen tự kiểm soát.

“Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị và dạy người trong sự công bình.” (II Ti-mô-thê 3:16-17). trách nhiệm đầu tiên của một người cha là để con cái của ông làm quen với Kinh Thánh. Các phương tiện và phương pháp mà người cha có thể sử dụng để dạy chân lý của Đức Chúa Trời khác nhau. Khi người cha là người trung thành trong vai trò mẫu mực, những gì con cái học biết về Đức Chúa Trời sẽ đặt chúng chấp hành tốt trong suốt cuộc đời trần thế của chúng, không có vấn đề gì họ làm hay nơi họ đi.

Câu hỏi 128: Kinh Thánh nói gì về một người mẹ trong Chúa?

Trả lời: Vai trò làm mẹ rất quan trọng mà Đức Chúa Trời chọn để ban cho nhiều phụ nữ. Một người mẹ trong Chúa là nói đến tình yêu con cái (Tít 2:4-5), một phần để người nữ ấy không làm sỉ nhục cho Chúa và Đấng Cứu Rỗi mà cô ấy đang mang danh Ngài.

Con cái là món quà từ Chúa ban tặng (Thi Thiên 127:3-5). Trong Tít 2:4 từ gốc Hi Lạp Philoteknos xuất hiện trong tài liệu tham khảo về các người mẹ yêu thương con cái của họ. Từ này đại diện cho một loại đặc biệt của “Tình yêu của mẹ” Ý tưởng phát xuất ra ngoài của từ này là chăm sóc cho con cái của chúng ta, nuôi dưỡng chúng, trìu mến ôm ấp chúng, đáp ứng nhu cầu của chúng, và dịu dàng kết bạn với từng đứa con như một món quà duy nhất từ bàn tay của Thiên Chúa.

Một vài điều trong Lời Chúa truyền lệnh cho người mẹ theo Cơ Đốc giáo:

Tính sẵn sàng – sáng, trưa, và đêm (Phục truyền luật lệ ký 6:6-7)

Để hết tâm trí – tương tác, thảo luận, suy nghĩ, và củng cố đời sống lẫn nhau (Ê-phê-sô 6:4)

Giảng Dạy – Kinh Thánh và thế giới quan thuộc Thánh Kinh (Thi Thiên 78:5-6; Phục truyền luật lệ ký 4:10; Ê-phê-sô 6:4)

Đào tạo – giúp đỡ một đứa trẻ phát triển kỹ năng và khám phá những điểm mạnh của mình (Châm ngôn 22:6) và các ân tứ thuộc linh (Rô-ma 12:3-8 và 1 Cô-rinh-tô 12)

Kỷ luật – giảng dạy sự kính sợ Chúa, rút ra đường lối kiên định, yêu thương, và vững chắc (Ê-phê-sô 6:4; Hê-bơ-rơ 12:5-11; Châm ngôn 13:24; 19:18; 22:15; 23:13-14; 29 :15-17)

Nuôi dưỡng – cung cấp một môi trường hỗ trợ bằng lời nói liên tục, tự do thất bại, chấp nhận, yêu mến, tình yêu vô điều kiện (Tít 2:4; II Ti-mô-thê 1:7; Ê-phê-sô 4:29-32; 5:1-2; Ga-la-ti 5:22; I Phi-e-rơ 3:8-9)

Khiêm nhường với liêm khiết – sống với những gì bạn nói, là kiểu mẫu để từ đó một đứa trẻ có thể học hỏi bằng cách “bắt chước” được thực chất của đời sống tin kính (Phục truyền luật lệ ký 4:9, 15, 23; Châm ngôn 10:9; 11:3; Thi Thiên 37:18,37).

Kinh Thánh không bao giờ cho rằng mỗi người phụ nữ nên làm một người mẹ. Tuy nhiên, điều Kinh Thánh nói rằng những người mà Chúa ban phước để được làm mẹ phải chịu trách nhiệm cách nghiêm túc. Các bà mẹ có vai trò duy nhất và chủ yếu trong cuộc sống của con cái họ. Thiên chức làm mẹ không phải là một nhiệm vụ nhỏ mọn hay công việc khó chịu. Ngay từ lúc người mẹ mang thai, ngay từ lúc bà mẹ nuôi dưỡng và chăm sóc con cái từ khi còn thơ ấu, vì thế bà mẹ giữ một vai trò đang diễn ra liên tục trong cuộc sống của con cái của họ, dù là thiếu nhi, thiếu niên, thanh niên, trưởng thành, hoặc thậm chí đối với người đã có con cái riêng. Trong lúc vai trò làm mẹ phải thay đổi và phát triển, tình yêu, sự chăm sóc, nuôi dưỡng, và khuyến khích của người mẹ ban cho sẽ không bao giờ chấm dứt.

Câu hỏi 129: Cơ Đốc nhân nên dạy dỗ con cái thế nào? Kinh Thánh nói gì?

Trả lời: Làm sao để dạy dỗ con cái tốt nhất là công việc khó để học nhưng lại là điều quan trọng chủ yếu. Một số người cho rằng việc kỷ luật trên thân thể (như đánh đòn) là phương pháp duy nhất Kinh Thánh hổ trợ. Một số người nhấn mạnh cho quỳ gối, một số người khác hình phạt nhưng không dùng cách đánh đòn để có hiệu quả lâu dài hơn. Kinh Thánh nói gì? Kinh Thánh dạy rằng đánh dạy là thích hợp, ích lợi và cần thiết.

Xin đừng hiểu lầm chúng tôi là những người chủ trương hành hạ con cái. Con cái đừng nên bao giờ để bị đánh đòn trong phạm vi đến nỗi gây ra tổn thương thân thể thực sự, theo như Kinh Thánh, dầu vậy việc dạy dỗ đánh đòn con cái thích đáng và ngăn cản là một điều tốt góp phần cho nhân cách và giáo dục con cái sửa chữa.

Nhiều đoạn Kinh Thánh đã cho thấy sự khuyến khích dạy con bằng đánh phạt “Chớ tha sửa phạt trẻ thơ; Dầu đánh nó bằng roi vọt, nó chẳng chết đâu. Khi con đánh nó bằng roi vọt, ắt giải cứu linh hồn nó khỏi âm phủ.” (Châm ngôn 23:13-14; cũng xem 13:24; 22:15; 20:30) Kinh Thánh nhấn mạnh về tầm quan trọng của kỷ luật, đó là điều bắt buộc phải có trong việc đào tạo nên con người. Nó là điều dễ dàng học hỏi hơn nhiều khi chúng ta còn trẻ. Con cái không có kỷ luật thường xuyên lớn lên bất trị, không tôn trọng nhà cầm quyền, và hậu quả dễ thấy là khó có lòng vâng lời, và đi theo Chúa. Chính Đức Chúa Trời dùng những kỷ luật để sửa dạy chúng ta và dẫn dắt chúng ta vào đường ngay thẳng và khuyên giục chúng ta ăn năn những việc làm sai quấy. (Thi Thiên 94:12; Châm ngôn 1:7; 6:23; 12:1; 13:1; 15:5; Ê-sai 38:16; Hê-bơ-rơ 12:9)

Để áp dụng kỷ luật chính xác và phù hợp theo những qui luật trong Kinh Thánh, cha mẹ phải gần gũi với những lời khuyên răn trong Kinh Thánh liên quan đến kỷ luật. Sách châm ngôn chứa đầy dẫy sự khôn ngoan liên quan đến việc nuôi dạy con cái như là “Roi vọt và sự quở trách ban cho sự khôn ngoan; Còn con trẻ phóng túng làm mắc cỡ cho mẹ mình.” Châm ngôn 29:15. Câu Kinh Thánh này đưa ra hậu quả của con cái không vâng lời. Cha mẹ mắc cỡ. Dĩ nhiên kỷ luật phải có mục tiêu cho con cái nên người và không bao giờ lạm dụng sự phán xét để trừng phạt và ngược đãi con cái. Không bao giờ nên trút cơn giận hoặc làm cho phản tác dụng.

Kỷ luật dùng để sửa dạy con người đi theo đường lối ngay thẳng. “Thật các sự sửa phạt lúc đầu coi như một cớ buồn bã, chớ không phải sự vui mừng; nhưng về sau sanh ra bông trái công bình và bình an cho những kẻ đã chịu luyện tập như vậy.” Hê-bơ-rơ 12:11. Kỷ luật của Đức Chúa Trời là tình yêu thương, nó cũng như tình yêu của cha mẹ đối với con cái. Kỷ luật thân thể con cái đừng bao giờ làm hại hay gây đau đớn cho con cái lâu dài. Hình phạt thân thể con cái nên luôn luôn tiếp theo liền bằng sự xoa dịu để bảo đãm cho con cái biết rằng cha mẹ yêu con. Trong những giây phút này là thời điểm tốt nhất để cha mẹ dạy con cái biết Đức Chúa Trời kỷ luật chúng ta là Ngài yêu chúng ta cũng giống như cha mẹ, chúng ta làm như thế vì con cái chúng ta.

Có thể có những hình thức kỷ luật khác. Như là bắt quỳ gối thay vì đánh phạt. Một số phụ huynh thấy rằng hình thức đánh phạt không đem lại kết quả tốt cho con cái. Một số phụ huynh thấy rằng bắt quỳ gối hoặc cho nó đi khuất mắt có hiệu quả hơn là khuyến khích con cái thay đổi cách cư xử. Nếu đó là những trường hợp có cần, bằng tất cả các phương pháp, phụ huynh nên dùng những phương pháp đưa ra tốt nhất theo sự thay đổi cư xử cần thiết. Trong khi Kinh Thánh tán thành việc đánh phạt không thể chối cãi. Kinh Thánh quan tâm nhiều hơn với mục tiêu xây dựng nhân cách tin kính hơn là phương pháp nghiêm khắc dùng để đạt được mục tiêu đó.

Làm vấn đề này nhiều khó khăn hơn sự thực, ngay cả chính phủ cũng đang xem xét tất cả hành vi trong việc đánh dạy con cái như là việc hành hạ chúng. Nhiều phụ huynh không đánh con cái vì sợ việc này bị thông báo đến chính quyền hoặc bị khó khăn nếu con cái họ bỏ đi. Cha mẹ nên làm gì nếu chính phủ xem việc đánh dạy con cái là bất hợp pháp? Theo Rô ma 13:1-7 cha mẹ nên vâng phục chính phủ. Một chính phủ không bao giờ nên phủ nhận lời của Đức Chúa Trời. Và đánh dạy con cái là lời nói theo Kinh Thánh, quyền lợi tốt nhất của con cái. Tuy nhiên giữ con cái trong gia đình, điều này chúng sẽ nhận ít nhất một số kỷ luật tốt hơn là thả lỏng chúng cho việc “chăm sóc” của chính phủ.

Trong Ê-phê-sô 6:4, cha mẹ không được chọc giận con cái. Thay vì vậy phải mang chúng đến với đường lối của Đức Chúa Trời. Nuôi dạy con cái trong “sự huấn luyện và hướng dẫn của Chúa.” Bao gồm nén giận, sửa dạy, và yêu thương đúng đắn bằng đánh phạt.

Câu hỏi 130: Kinh Thánh nói gì về biện pháp kiểm soát sinh sản? Cơ Đốc nhân có nên sử dụng biện pháp tránh thai?

Trả lời: Người đàn ông được Đức Chúa Trời giao nhiệm vụ “Làm đầy dẫy đất và nhân rộng ra.” (Sáng thế ký 1:28). Hôn nhân được thiết lập bởi Thiên Chúa như là một môi trường ổn định trong đó sinh ra con cái và nuôi dạy chúng. Đáng buồn thay, ngày nay con cái đôi khi bị coi là một mối phiền toái và một gánh nặng. Họ đứng trong cách thức công việc làm ăn của loài người và nhắm mục tiêu tài chính, và họ “hòa đồng chung với xã hội”. Theo thói thường kiểu ích kỷ này là nguồn gốc của việc sử dụng các biện pháp tránh thai.

Trái ngược với tính tự kỷ trung tâm đằng sau một số biện pháp ngừa thai, Kinh Thánh trình bày con cái như một món quà từ Đức Chúa Trời (Sáng thế ký 4:1; Sáng thế ký 33:5). Con cái là một cơ nghiệp từ Chúa (Thi Thiên 127:3-5). Con cái là một phước lành từ Đức Chúa Trời (Lu-ca 1:42). Con cái là một vương miện đến tuổi già (Châm ngôn 17:6). Đức Chúa Trời chúc phước cho đàn bà son sẻ (Thi Thiên 113:9; Sáng thế ký 21:1-3; 25:21-22; 30:1-2; I Sa-mu-ên 1:6-8; Lu-ca 1:7, 24-25). Đức Chúa Trời tạo thành con trẻ từ trong lòng mẹ (Thi Thiên 139:13-16). Đức Chúa Trời biết con trẻ trước khi chúng sinh ra (Giê-rê-mi 1:5; Ga-la-ti 1:15).

Chỗ gần nhất mà Kinh Thánh nói đến cụ thể việc lên án kiểm soát sinh sản trong Sáng thế ký chương 38, nói đến hai người con trai của Giu-đa là Ê-rơ và Ô-nan. Ê-rơ kết hôn với một cô gái tên là Ta-ma, nhưng ông gian ác và Chúa khiến ông bị chết, để lại Ta-ma không có chồng cũng không có con. Ta-ma đã được đưa đến kết hôn với anh trai của Ê-rơ là Ô-nan, đúng theo quy định luật hôn nhân của người Lê vi trong Phục truyền 25:5-6. Ô-nan không muốn chia tài sản thừa kế của mình với bất kỳ đứa con nào mà ông có thể sanh ra thay mặt cho anh trai mình, vì vậy ông thực hành theo hình thức cổ xưa nhất của kiểm soát sinh sản, làm rơi rớt ra. Sáng thế ký 38:10 chép “Những điều người đã làm không đẹp lòng Chúa, nên Ngài cũng để cho người chết.” Động cơ của Ô-nan là sự ích kỷ: Ông đã sử dụng Ta-ma thỏa mãn cho riêng mình, nhưng từ chối thực hiện bổn phận hợp pháp của ông về việc tạo ra một người thừa kế cho anh trai đã chết của mình. Đoạn này thường được sử dụng làm bằng chứng nói rằng Thượng Đế không chấp nhận việc hạn chế sinh sản. Tuy nhiên, rõ ràng không phải vì hành động không muốn có con khiến Đức Chúa Trời phải đặt Ô-nan vào chỗ chết, mà là động cơ ích kỷ của Ô-nan đằng sau việc làm đó.

Điều quan trọng là xem con cái như là Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng, không phải là thế gian nói với chúng ta những điều ấy. Họ nói rằng có Kinh Thánh không ngăn trở việc tránh thai. Theo định nghĩa tránh thai đơn thuần là đừng để thụ thai. Nó không phải là hành vi tránh thai tự mình xác định điều đó cho dù đúng hay sai. Như chúng ta đã học được từ Ô-nan, đó là động cơ đằng sau các biện pháp tránh thai mà quyết định điều đó đúng hay sai. Nếu một cặp vợ chồng thực hiện tránh thai là để có thêm thoải mái cho mình điều đó là sai. Nếu một cặp vợ chồng thực hiện tránh thai là để tạm thời trì hoãn đường con cái cho đến khi họ trưởng thành hơn và có đầy đủ tài chính, chuẩn bị tinh thần chu đáo, sau đó sinh con, điều đó có thể chấp nhận được trong việc áp dụng biện pháp tránh thai một thời gian. Một lần nữa tất cả đều trở về với động cơ.

Kinh Thánh luôn luôn trình bày có con là một điều tốt. Lời Chúa “mong mõi” rằng người chồng và vợ phải có con cái. Trong Kinh Thánh cho biết không có khả năng sinh con như là một điều xấu. Chẳng có một người nào trong Kinh Thánh bày tỏ mong muốn không có con cái. Đồng thời, không có tranh cãi nào từ Kinh Thánh một cách dứt khoát rằng ngừa thai hạn chế trong một thời gian đó là sai lầm. Tất cả các cặp vợ chồng nên tìm kiếm ý của Chúa liên quan đến lúc khi họ phải có con và nên có bao nhiêu con mà họ mong ước.

Câu hỏi 131: Những bậc cha mẹ Cơ Đốc giáo phải làm gì nếu họ có một đứa con trai hoặc một con gái hoang đàng?

Trả lời: Vốn có một câu chuyện về người con trai hoang đàng (Lu-ca 15:11-32) một số nguyên tắc mà các bậc cha mẹ tin rằng có thể sử dụng để phản ứng và đối phó với những con cái đi trái ngược cách thức mà cha mẹ đã nuôi nấng chúng. Cha mẹ cần nhớ rằng một khi con cái của họ đã đến tuổi trưởng thành, chúng không còn thuộc thẩm quyền của cha mẹ.

Trong câu chuyện về người con trai hoang đàng, người trai trẻ lấy tài sản thừa kế của mình và đi đến một làng quê xa, tiêu xài ở đó. Trong trường hợp của một đứa con không phải là một tín hữu sinh lại, điều này chỉ là một việc làm đến tự nhiên. Trong trường hợp của một đứa con đã có lần tuyên xưng rõ ràng đức tin vào Chúa cứu thế, chúng ta gọi đứa con này là “hoang đàng.” Ý nghĩa của từ này là “Một người đã tiêu xài hết nguồn lực của mình cách lãng phí”, một mô tả khác về một đứa con bỏ nhà và hoang phí hết của thừa kế tinh thần mà cha mẹ của cậu đã đầu tư cho cậu. Tất cả những năm nuôi dưỡng, dạy dỗ, yêu thương, và chăm sóc đã quên hết khi đứa con này nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời. Đối với tất cả các cuộc nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời đầu tiên, và hiển nhiên trong sự nổi loạn chống lại cha mẹ và quyền hạn của họ.

Chú ý rằng người cha trong dụ ngôn không ngăn cản con của ông đừng bỏ đi. Ông cũng không theo sau con của mình để cố gắng bảo vệ nó. Thay vào đó, người cha trung tín này ở nhà và cầu nguyện, khi đứa con “đến theo ý thức của nó”, quay xung quanh và quay đầu trở lại, người cha vẫn đang chờ đợi, nhìn thấy và chạy đến đón con ngay cả khi nó “bỏ nhà đi lâu”

Khi con trai và con gái của chúng ta bỏ nhà đi theo đường lối riêng của chúng – cho rằng chúng đang ở tuổi hợp pháp để làm như thế – và có những lựa chọn mà chúng ta biết sẽ mang lại nhiều hậu quả khó khăn, cha mẹ hãy để chúng đi và cho phép chúng ra đi. Cha mẹ không theo sau, và cha mẹ không can thiệp với những hậu quả sắp đến. Thay vào đó, cha mẹ ở nhà, giữ sự cầu nguyện trung tín và nhìn xem các dấu hiệu của sự ăn năn và thay đổi hướng đi. Cho đến khi điều đó đến, cha mẹ giữ sự tư vấn riêng của họ, không hỗ trợ các việc nổi loạn, và không can thiệp. (I Phi-e-rơ 4:15).

Một khi con cái đến tuổi trưởng thành theo qui định pháp luật, họ chỉ thuộc dưới quyền của Đức Chúa Trời và thẩm quyền của chính phủ giao phó (Rô-ma 13:1-7). Là cha mẹ, chúng ta có thể hỗ trợ những đứa con hoang đàng của chúng ta với tình yêu và lời cầu nguyện và sẵn sàng để đi cùng với chúng một khi chúng theo hướng đi đến với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời thường dùng đau khổ tự đặt ra để đưa chúng ta đến sự khôn ngoan, và nó mang sự đáp lời chính xác lên từng cá nhân. Làm cha mẹ, chúng ta không thể cứu con cái chúng ta, chỉ có Đức Chúa Trời có thể làm điều đó. Cho đến thời điểm đó đến, chúng ta phải chăm chú, cầu nguyện, và giao hết những vấn đề trong tay của Đức Chúa Trời. Điều này có thể là một quá trình đau đớn, nhưng khi thực hiện theo lời Kinh Thánh, nó sẽ mang lại sự bình an trong tâm trí và tấm lòng. Chúng ta không thể đoán xét con cái chúng ta, chỉ Đức Chúa Trời mới có thể. Trong điều này có một sự an ủi tuyệt vời: “Ðấng đoán xét toàn thế gian, há lại không làm sự công bình sao?” (Sáng thế ký 18:25 b).