11. Thần Học

still life with bible on the desk

CÂU HỎI VỀ THẦN HỌC

Câu hỏi 79: Hệ thống thần học là gì?

Trả lời: “Hệ thống” được xem là đặt một điều gì đó vào trong khuôn khổ. Do đó hệ thống thần học là các bộ phận của thần học đặt vào hệ thống giải thích các lảnh vực khác nhau của nó. Ví dụ, có những sách của Kinh Thánh ghi chép thông tin về những thiên sứ. Nhưng không có một cuốn sách nào ghi chép tất cả các thông tin về những thiên sứ. Hệ thống thần học lấy tất cả thông tin về thiên sứ từ các sách của Kinh Thánh và tổ chức nó thành một hệ thống gọi là thiên sứ học. Đó là những gì thần học hệ thống làm tất cả-tổ chức những lời dạy của Kinh Thánh vào các hệ thống cùng thể loại.

Thần học đúng hoặc Thiên đạo là nghiên cứu về Đức Chúa Cha. Cứu Chúa học là nghiên cứu về Đức Chúa Con, Chúa cứu thế Giê Su. Thánh Linh học là nghiên cứu về Chúa Thánh Linh. Thánh kinh học là nghiên cứu về Kinh Thánh. Cứu thục học là nghiên cứu về sự cứu rỗi. Hội Thánh học là nghiên cứu về Hội Thánh. Lai thế học là nghiên cứu về ngày sau rốt. Thiên sứ học là nghiên cứu về các thiên sứ. Quỉ sứ học là nghiên cứu về ma quỷ từ quan điểm Cơ Đốc giáo. Nhân loại học là nghiên cứu về nhân loại từ quan điểm Cơ Đốc giáo. Tội lỗi học là nghiên cứu về tội lỗi. Hệ thống thần học là một công cụ quan trọng trong việc giúp chúng ta hiểu và dạy Kinh Thánh một cách có tổ chức.

Ngoài hệ thống thần học có những cách khác mà thần học có thể được chia ra. Thần học Kinh Thánh là nghiên cứu về một sách nhất định hoặc nhiều sách của Kinh Thánh, nhấn mạnh những khía cạnh khác nhau của thần học tập trung vào nó. Ví dụ, Phúc âm Giăng rất hợp lý về Chúa cứu thế vì nó tập trung rất nhiều vào thần tánh của Chúa cứu thế (Giăng 1:1, 14; 8:58, 10:30, 20:28). Lịch sử thần học là nghiên cứu về giáo lý và cách chúng phát triển qua nhiều thế kỷ trong các giáo hội Cơ Đốc giáo. Thần học giáo điều là nghiên cứu về các giáo lý của các nhóm Cơ Đốc nhân có một số học thuyết đã hệ thống hoá. Ví dụ, Thần học Calvin và thần học thời kỳ. Thần học đương đại là nghiên cứu về học thuyết đã phát triển hay đang được chú ý trong thời gian gần đây. Phương pháp thần học phải nghiên cứu không có vấn đề gì, điều quan trọng của thần học là phải nghiên cứu.

Câu hỏi 80: Thế giới quan của Cơ Đốc giáo là gì?

Trả lời: Thế giới quan dùng để chỉ một khái niệm toàn diện về thế giới từ một quan điểm cụ thể. Thế giới quan Cơ Đốc giáo là một khái niệm toàn diện thế giới theo quan điểm của Cơ Đốc nhân. Thế giới quan của một cá nhân là “hình ảnh lớn” của người ấy. Một sự hòa hợp của tất cả niềm tin của người ấy về thế giới. Đó là cách hiểu biết thực sự của người ấy. Thế giới quan của một người là cơ sở cho việc đưa ra quyết định hàng ngày và do đó vô cùng quan trọng.

Một trái táo để làm mẫu trên bàn được một số người xem. Một nhà thực vật học nhìn trái táo phân loại nó. Một hoạ sĩ thấy tồn tại cuộc sống và vẽ nó. Một nhà buôn thấy một tài sản và hàng tồn kho. Một đứa trẻ nhìn thấy bữa ăn trưa và ăn nó. Chúng ta nhìn tình hình thế nào do ảnh hưởng bởi cách chúng ta xem xét toàn thế giới cách nào. Mỗi thế giới quan, Cơ Đốc giáo và không Cơ Đốc giáo, liên quan đến ít nhất là ba câu hỏi:

1) Chúng ta đến từ đâu? (và tại sao chúng ta ở đây?)
2) Thế giới sai về điều gì?
3) Làm thế nào chúng ta có thể sửa chữa nó?

Thế giới quan phổ biến hôm nay là chủ nghĩa tự nhiên trả lời ba câu hỏi như thế này: 1) Chúng ta là những sản phẩm của các hành động ngẫu nhiên của thiên nhiên không có mục đích thực. 2) Chúng ta không tôn trọng thiên nhiên như chúng ta nên làm. 3) Chúng ta có thể cứu thế giới thông qua các hệ sinh thái và bảo tồn thiên nhiên. Một thế giới quan tự nhiên tạo ra nhiều triết lý liên quan như quan niệm đạo đức tương đối, chủ nghĩa sinh tồn, chủ nghĩa thực dụng, và chủ nghĩa không tưởng.

Mặt khác thế giới quan Cơ Đốc giáo trả lời ba câu hỏi theo Kinh Thánh: 1) Chúng ta là tạo vật của Thiên Chúa, được tạo ra để cai trị thế giới và tương giao với Ngài (Sáng thế ky 1:27-28; 2:15). 2) Chúng ta phạm tội chống nghịch với Đức Chúa Trời và phải gánh chịu lời rủa sả toàn thế giới (Sáng thế ký đoạn 3). 3) Chính Đức Chúa Trời đã cứu chuộc thế giới qua sự hi sinh của Con Ngài, Chúa cứu thế Giê Su (Sáng thế ký 3:15; Lu-ca 19:10), và một ngày sẽ khôi phục tạo vật trở lại trạng thái hoàn hảo của nó trước đây (Ê-sai 65:17-25). Một thế giới quan Cơ Đốc dẫn chúng ta tin tưởng vào đạo đức tuyệt đối, phép lạ, nhân phẩm con người, và khả năng cứu rỗi.

Điều quan trọng phải nhớ rằng một thế giới quan là bao hàm toàn diện. Nó ảnh hưởng rất nhiều đến mọi lảnh vực của cuộc sống, từ tiền bạc đến đạo đức, từ chính trị đến nghệ thuật. Cơ Đốc giáo thật tập hợp các ý tưởng nhiều hơn là để sử dụng trong nhà thờ. Cơ Đốc giáo dạy trong Kinh Thánh chính nó là một thế giới quan. Kinh Thánh không bao giờ phân biệt giữa một “tôn giáo” và một cuộc sống “thế tục” đời sống tín hữu Cơ Đốc là cuộc sống chỉ có Chúa. Chúa Giê Su tuyên bố chính Ngài là “Đường đi, chân lý, và sự sống” (Giăng 14:6) và bởi cách đó Ngài đã trở thành thế giới quan của chúng ta.

Câu hỏi 81: Tiền định là gì? Tiền định có liên quan gì đến Kinh Thánh?

Trả lời: Rô ma 8:29-30 nói với chúng ta “Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển. ” Ê-phê-sô 1:5 và 11 tuyên bố: “Bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Chúa cứu thế Giê Su, theo ý tốt của Ngài. Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được điều đó, theo mạng của Ðấng làm mọi sự hiệp với ý quyết đoán.” Nhiều người phản đối mạnh mẽ thuyết tiền định. Tuy nhiên, tiền định là một học thuyết Kinh thánh. Điểm chính là hiểu biết tiền định giải nghĩa gì thuộc về Kinh Thánh.

Những từ đã dịch là “Tiền định” trong Kinh Thánh được tham chiếu ở trên từ tiếng Hy Lạp “Proorizo” mang ý nghĩa của “Quyết định trước” “Qui định” “Quyết định trước thời gian” Vì vậy, tiền định là Đức Chúa Trời quyết định những điều chắc chắn xảy ra trước thời gian. Thiên Chúa đã quyết định điều gì trước thời gian? Theo Rô ma 8:29-30, Đức Chúa Trời định trước rằng các cá nhân nhất định sẽ phù hợp với hình ảnh của con Ngài, được kêu gọi, công bình, và vinh hiển. Về cơ bản, Thiên Chúa định trước rằng các cá nhân nhất định sẽ được cứu. Nhiều chỗ trong Kinh thánh xem như các tín hữu trong Chúa cứu thế là người được lựa chọn (Ma-thi-ơ 24:22, 31; Mác 13:20, 27; Rô-ma 8:33, 9:11, 11:5-7, 28; Ê-phê-sô 1:11; Cô-lô-se 3:12 ; I Tê-sa-lô-ni-ca 1:4; I Ti-mô-thê 5:21; II Ti-mô-thê 2:10; Tít 1:1; I Phi-e-rơ 1:1-2, 2:9; II Phi-e-rơ 1:10). Tiền định là giáo lý Kinh thánh mà Thiên Chúa trong quyền tể trị của Ngài chọn lựa những cá nhân nhất định để được cứu.

Đối tượng phổ biến nhất đối với thuyết tiền định cho rằng thuyết này không công bằng. Tại sao Thiên Chúa chọn lựa một số cá nhân nhất định còn những người khác không được? Điều quan trọng cần ghi nhớ không ai xứng đáng để được cứu. Tất cả chúng ta đều có tội (Rô-ma 3:23), và tất cả đều xứng đáng bị hình phạt đời đời (Rô ma 6:23). Kết quả là Thiên Chúa hoàn toàn công bình cho phép tất cả chúng ta ở trong hoả ngục đời đời. Tuy nhiên, Thiên Chúa chọn cứu một số người trong chúng ta. Ngài không phải là không công bằng với những người không được chọn, bởi vì họ đang nhận được những gì họ xứng đáng. Sự lựa chọn của Thiên Chúa vì lòng nhân từ đối với một số người không phải là không công bằng với những người khác. Không ai xứng đáng bất cứ điều gì từ Thiên Chúa, vì vậy không ai có thể làm đối tượng nếu người ấy không nhận bất cứ điều gì từ Thiên Chúa. Một minh hoạ là trong một đám đông hai mươi người một người đàn ông ngẫu nhiên giao tiền cho năm người. Mười lăm người không nhận được tiền sẽ buồn bã không? Có lẽ là như vậy. Họ có quyền trách móc không? Không, họ không. Tại sao? Bởi vì người cho tiền không nợ bất cứ ai. Người ấy chỉ đơn giản là quyết định giúp một số người mà thôi.

Nếu Thiên Chúa đã lựa chọn những người được cứu, điều đó có làm huỷ hoại ý chí tự do của chúng ta chọn lựa và tin tưởng vào Chúa cứu thế hay không? Kinh Thánh nói rằng chúng ta có sự lựa chọn, tất cả những người tin vào Chúa cứu thế Giê Su sẽ được cứu (Giăng 3:16; Rô-ma 10:9-10). Kinh Thánh mô tả Thiên Chúa không bao giờ từ chối bất cứ ai tin tưởng vào Ngài hoặc quay lưng đi với bất cứ ai tìm kiếm Ngài (Phục truyền luật lệ ký 4:29). Bằng cách nào đó, trong thần hựu của Thiên Chúa, tiền định những công tác tay-trong-tay với một người được Thiên Chúa kéo đến (Giăng 6:44) và tin vào sự cứu rỗi (Rô-ma 1:16). Thiên Chúa tiền định người sẽ được cứu, và chúng ta phải chọn Chúa cứu thế để được cứu. Cả hai sự kiện phải thật sự tương đương, Rô-ma 11:33 tuyên bố: “Ôi! sâu nhiệm thay là sự giàu có, khôn ngoan và thông biết của Ðức Chúa Trời! Sự phán xét của Ngài nào ai thấu được, đường nẻo của Ngài nào ai hiểu được!”
Câu hỏi 82: Thần học Calvin đối với thần học Arminianism – Quan điểm nào là đúng?

Trả lời: Thần học Calvin và thần học Arminianism là hai hệ thống thần học cố gắng giải thích mối quan hệ giữa quyền tể trị của Thiên Chúa và trách nhiệm của con người trong vấn đề cứu rỗi. Thần học Calvin được đặt tên theo John Calvin, một nhà thần học Pháp sống từ 1509-1564. Arminianism được đặt tên theo Jacobus Arminius, một nhà thần học Hà Lan sống từ 1560-1609.

Cả hai hệ thống có thể được tóm tắt với năm luận điểm. Thần học Calvin chủ trương sự hư hoại hoàn toàn của con người trong khi thần học Arminianism chủ trương hư hoại một phần. Tình trạng hư hoại hoàn toàn là tình trạng mà mọi mặt của con người đều bị tội lỗi làm bại hoại, do đó con người không thể đến với Thiên Chúa theo cách riêng của họ. Hư hoại một phần chủ trương rằng mọi mặt của nhân loại bị hư hoại bởi tội lỗi, nhưng không đến mức mà họ không thể đặt niềm tin vào Thiên Chúa theo cách riêng của họ.

Thần học Calvin bao gồm niềm tin vào sự chọn lựa vô điều kiện, trong khi thần học Arminianism tin rằng sự lựa chọn có điều kiện. Sự chọn lựa vô điều kiện là quan điểm rằng Thiên Chúa chọn những cá nhân vào sự cứu rỗi dựa hoàn toàn vào ý chỉ duy nhất của Ngài, không phải trên bất cứ điều gì vốn đã xứng đáng trong cá nhân. Sự chọn lựa có điều kiện cho rằng Đức Chúa Trời chọn các cá nhân đến sự cứu rỗi dựa trên sự biết trước của Ngài về những người sẽ tin vào Đấng Christ đến sự cứu rỗi, do đó dựa trên điều kiện mà cá nhân lựa chọn Thiên Chúa.

Thần học Calvin thấy sự giải hoà giữa loài người và Đức Chúa Trời bị hạn chế, trong khi thần học Arminianism thấy nó như là không giới hạn. Đây là điều gây tranh cãi nhất trong năm luận điểm. Sự giải hoà giới hạn là niềm tin cho rằng Chúa Giê Su chỉ chịu chết cho người được chọn lựa. Sự giải hoà không giới hạn là niềm tin cho rằng Chúa Giê Su đã chết cho tất cả, nhưng sự chết của Ngài không hiệu quả cho đến khi một người nhận Ngài bởi đức tin.

Thần học Calvin bao gồm tin rằng ân điển của Thiên Chúa là không thể chống lại, trong khi thần học Arminianism nói rằng cá nhân có thể từ chối ân điển của Thiên Chúa. Ân điển không thể chống lại lý luận rằng khi Chúa gọi một người đến sự cứu rỗi, người đó chắc chắn sẽ tìm đến sự cứu rỗi. Ân điển có thể từ chối cho rằng Đức Chúa Trời kêu gọi tất cả đến sự cứu rỗi, nhưng nhiều người chống lại và từ chối sự kêu gọi này.

Thần học Calvin chủ trương sự nhẫn nhục của các thánh trong khi thần học Arminianism chủ trương sự cứu rỗi có điều kiện. Sự nhẫn nhục của các thánh được xem như là khái niệm một người được lựa chọn bởi Thiên Chúa sẽ nhẫn nhục trong đức tin và sẽ vĩnh viễn không từ chối Đấng Cứu thế hay lìa bỏ Ngài. Sự cứu rỗi có điều kiện là quan điểm một tín hữu trong Chúa Cứu thế có thể rời bỏ Đấng Christ và do đó mất đi sự cứu rỗi bởi ý chí tự do riêng của người ấy.

Bởi cớ ấy trong cuộc tranh luận Calvin đối với Arminianism ai đúng? Đáng lưu ý là trong sự đa dạng của các Hội Thánh của Đấng Christ có sự pha trộn của thần học Calvin và thần học Arminianism. Có năm điểm thần học Cavin và năm điểm thần học Arminians, và cùng lúc ba điểm của Calvin và hai điểm Arminians. Nhiều tín hữu đến với một số loại hỗn hợp của cả hai quan điểm. Cuối cùng, quan điểm chúng ta xem rằng cả hai hệ thống thất bại trong nỗ lực để giải thích những điều không thể giải thích. Con người không đủ khả năng nắm đầy đủ một khái niệm như thế này. Vâng, Thiên Chúa hoàn toàn tể trị và biết tất cả. Vâng, con người được gọi là để quyết định thật sự đặt niềm tin vào Đấng Christ dẫn đến sự cứu rỗi. Hai sự kiện này có vẻ mâu thuẫn cho chúng ta, nhưng trong ý của Thiên Chúa chúng làm thành ý thức trọn vẹn.

Câu hỏi 83: Thuyết tiền thiên hi niên là gì?

Trả lời: Thuyết tiền thiên hi niên là quan điểm Chúa cứu thế sẽ trở lại lần thứ hai xảy ra trước vương quốc ngàn năm bình an của Ngài, và rằng vương quốc ngàn năm bình an theo nghĩa đen là 1.000-năm trị vì của Chúa cứu thế trên trái đất. Để hiểu và giải thích những đoạn này trong Kinh Thánh phải liên hệ với những sự kiện ngày sau rốt, có hai điều phải được hiểu rõ ràng: Phương pháp diễn giải phù hợp Kinh Thánh và sự phân biệt giữa quốc gia Israel (Do Thái) và Hội thánh (thân thể của tất cả các tín hữu trong Chúa cứu thế Giê Su).

Trước hết, phương pháp giải thích phù hợp Kinh Thánh được yêu cầu theo cách phù hợp với bối cảnh của nó. Điều này có nghĩa là một đoạn văn phải được hiểu theo cách phù hợp với đối tượng mà nó được viết, những người được nói đến, người viết đoạn văn.v.v. Quan trọng là để biết tác giả, thính giả hướng đến, và nền tảng lịch sử của mỗi từng đoạn văn được giải nghĩa. Thiết lập lịch sử và văn hóa thường bày tỏ ý nghĩa chính xác của một đoạn văn. Điều quan trọng cũng phải nhớ rằng Kinh Thánh giải nghĩa Kinh Thánh. Đó là một đoạn thường bao gồm một đề tài hay chủ đề mà cũng có địa chỉ ở những nơi khác trong Kinh Thánh. Điều quan trọng là giải thích tất cả các đoạn này phải nhất quán với nhau.

Cuối cùng và quan trọng nhất, những đoạn văn phải luôn luôn được ứng dụng cách bình thường, đều đặn, đầy đủ, nghĩa đen, trừ khi ngữ cảnh của đoạn văn chỉ ra rằng đó là nghĩa bóng tự nhiên. Giải thích theo nghĩa đen không loại trừ khả năng hình thái của lời nói đang được sử dụng. Thay vào đó, nó khuyến khích các người giải thích không đọc ngôn ngữ tượng trưng vào ý nghĩa của đoạn văn, trừ khi nó phù hợp với bối cảnh đó. Chủ yếu là đừng bao giờ tìm kiếm “sâu hơn, nhiều thuộc linh” hơn ý nghĩa được trình bày. Tính thuộc linh một đoạn văn là nguy hiểm vì nó thay đổi cơ sở của sự giải thích chính xác từ Kinh Thánh đến tâm trí của người đọc. Sau đó sự giải thích không còn theo tiêu chuẩn khách quan, thay vào đó Kinh Thánh trở thành đề tài ấn tượng riêng của mỗi người về ý nghĩa của nó. II Phi-e-rơ 1:20-21 nhắc lại cho chúng ta rằng “Trước hết, phải biết rõ rằng chẳng có lời tiên tri nào trong Kinh thánh lấy ý riêng giải nghĩa được. Vì chẳng hề có lời tiên tri nào là bởi ý một người nào mà ra, nhưng ấy là bởi Ðức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi Ðức Chúa Trời. ”

Áp dụng những nguyên tắc này giải thích Kinh Thánh, nó phải được nhìn thấy rằng Israel (dòng dõi theo thuộc thể của Áp-ra-ham) và Hội Thánh (tất cả các tín hữu Tân Ước) là hai nhóm khác biệt. Nhận biết quan trọng là Israel và Hội Thánh khác biệt bởi vì nếu lầm lẫn điều này Kinh Thánh sẽ bị giải thích sai. Đặc biệt thiên về sự giải thích sai là những đoạn có liên quan đến lời hứa thực hiện cho Israel (bao gồm hoàn thành và chưa được hoàn thành). Những lời hứa này không thể áp dụng cho Hội Thánh. Hãy nhớ rằng, trong nội dung của đoạn văn sẽ quyết định địa chỉ đó là cho ai và sẽ chỉ đến sự giải thích đúng nhất.

Với những khái niệm này trong tâm trí, chúng ta có thể nhìn vào nhiều đoạn khác nhau của Kinh Thánh đưa ra quan điểm tiền thiên hi niên. Sáng thế ký 12:1-3: “Vả, Ðức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.”

Đức Chúa Trời hứa với Áp-ra-ham ba việc ở đây: Áp-ra-ham sẽ có nhiều con cháu, quốc gia này sẽ sở hữu và chiếm một vùng đất, và một phước lành phổ quát sẽ đến với tất cả nhân loại ra từ dòng dõi của Áp-ra-ham (dân Do Thái). Trong Sáng thế ký 15:9-17, Thiên Chúa thông qua giao ước của Ngài với Áp-ra-ham. Bằng cách này được thực hiện, Thiên Chúa chịu trách nhiệm duy nhất trên giao ước chính Ngài lập ra. Điều đó có nghĩa là Áp-ra-ham không làm gì có thể hoặc không thể làm thất bại giá trị giao ước của Thiên Chúa đã đặt ra. Cũng trong đoạn văn này, ranh giới được thiết lập cho vùng đất mà người Do Thái cuối cùng sẽ chiếm lĩnh. Để có danh sách chi tiết về ranh giới xin xem Phục truyền luật lệ ký đoạn 34. Những đoạn khác có liên quan với những lời hứa về đất được chép trong Phục truyền luật lệ ký 30:3-5 và Ê-xê-chi-ên 20:42-44.

Trong II Sa-mu-ên 7:10-17, chúng ta thấy lời hứa Đức Chúa Trời thực hiện với vua Đa-vít. Ở đây, Thiên Chúa hứa với Đa-vít rằng ông sẽ có dòng dõi và ra từ những hậu tự này Thiên Chúa sẽ thiết lập một vương quốc đời đời. Đây là việc liên quan đến sự cai trị của Chúa cứu thế trong ngàn năm và mãi mãi. Điều quan trọng là hãy nhớ rằng lời hứa này phải được thực hiện theo nghĩa đen và chưa diễn ra. Một số người tin rằng sự cai trị của Sa-lô-môn là ứng nghiệm lời tiên tri này theo nghĩa đen, nhưng có một vấn đề với điều đó. Toàn lãnh thổ mà Sa-lô-môn trị vì không thuộc quyền Israel nắm giữ ngày nay, và cũng không phải Sa-lô-môn cai trị đất nước Israel ngày nay. Hãy nhớ rằng Thiên Chúa đã hứa với Áp-ra-ham rằng hậu tự của ông sẽ có một vùng đất mãi mãi. Cũng vậy II Sa-mu-ên đoạn 7 nói rằng Thiên Chúa sẽ thiết lập một vua sẽ cai trị vĩnh cửu. Sa-lô-môn không thể được ứng nghiệm lời hứa dành cho Đa-vít. Vì vậy, đây là một lời hứa vẫn chưa được ứng nghiệm.

Bây giờ, với tất cả điều này trong tâm trí, xem xét những gì được ghi lại trong sách Khải 20:1-7. Ngàn năm nhiều lần được đề cập trong đoạn văn này tương ứng với nghĩa đen của Chúa cứu thế trị vì 1.000-năm trên trái đất. Nhớ lại rằng những lời hứa làm cho Đa-vít về một người cai trị phải được thực hiện theo nghĩa đen và chưa diễn ra. Thuyết tiền thiên hi niên nhìn thấy đoạn văn này như mô tả sự ứng nghiệm trong tương lai về lời hứa Chúa cứu thế ngự trên ngôi. Thiên Chúa thực hiện giao ước vô điều kiện với cả hai Áp-ra-ham và Đa-vít. Không phải những giao ước này đã được ứng nghiệm đầy đủ hoặc vĩnh viễn. Qui luật thực tế nghĩa đen về Chúa cứu thế là cách duy nhất theo giao ước có thể được ứng nghiệm như Thiên Chúa đã hứa sẽ xảy ra.

Áp dụng phương pháp giải thích từng chữ Kinh Thánh cho kết quả trong các mảnh lắp ráp sắp hiệp lại với nhau. Tất cả các lời tiên tri Cựu Ước về việc đến lần thứ nhất của Chúa Giê Su đã được ứng nghiệm theo nghĩa đen. Vì vậy, chúng ta nên mong đợi các lời tiên tri sự trở lại lần thứ hai của Ngài cũng được ứng nghiệm theo từng chữ. Tiền thiên hi niên là hệ thống duy nhất hoà hợp với sự giải thích từng chữ giao ước của Thiên Chúa và lời tiên tri ngày cuối cùng.

Câu hỏi 84: Thuyết thời kỳ là gì và nó có liên quan gì đến Kinh Thánh?

Trả lời: Thuyết thời kỳ là hệ thống thần học có hai phân biệt cơ bản: 1) Giải thích theo nghĩa đen một cách nhất quán của Kinh Thánh, đặc biệt là lời tiên tri Kinh Thánh. 2) Sự phân biệt giữa Israel và Hội Thánh trong chương trình của Thiên Chúa.

Những người theo thuyết thời kỳ cho rằng nguyên tắc của họ về chú giải văn bản là giải thích theo mặt chữ, nghĩa là ý nghĩa mỗi từ đó thông dụng hàng ngày. Biểu tượng, hình thái của lối nói và các thể loại tất cả được giải thích rõ ràng trong phương pháp này, và điều này theo cách không trái với cách giải thích ngữ nghĩa. Ngay cả các biểu tượng và hình thái lời nói có ngữ nghĩa phía sau chúng.

Có ít nhất ba lý do tại sao đây là cách tốt nhất để xem Kinh Thánh. Thứ nhất, về tính triết học, chính mục đích của ngôn ngữ dường như đòi hỏi chúng ta phải giải thích theo nghĩa đen. Ngôn ngữ đã được ban cho bởi Thiên Chúa nhằm mục đích có thể giao tiếp với con người. Lý do thứ hai là thuộc về Kinh Thánh. Mỗi lời tiên tri về Chúa Cứu thế Giê Su trong Cựu Ước đã được ứng nghiệm từng chữ. Sự giáng sinh của Chúa Giê Su, mục vụ của Chúa Giê Su, sự chết của Chúa Giê Su và sự phục sinh của Chúa Giê Su tất cả xảy ra một cách chính xác và đúng theo nghĩa đen như Cựu Ước đã tiên đoán. Sự ứng nghiệm những lời tiên tri này trong Tân Ước không có điều nào không theo nghĩa đen. Đây là lý luận mạnh mẽ về phương pháp giải nghĩa đen. Nếu giải thích theo nghĩa đen không được sử dụng trong nghiên cứu Kinh Thánh, không có đối tượng chuẩn xác để hiểu Kinh Thánh. Mỗi người có thể giải thích Kinh Thánh theo cách họ thấy hợp. Sự giải thích theo Kinh Thánh đặt vào nhiệm vụ “Đoạn này nói với tôi điều gì?” thay vì nói chung chung “Kinh Thánh nói …” Đáng buồn thay, đây là các trường hợp áp dụng trong phần lớn giải thích Kinh Thánh ngày nay.

Thần học thời kỳ dạy rằng có hai loại người khác biệt của Thiên Chúa: Dân Israel và Hội Thánh. Những người theo thuyết thời kỳ tin rằng sự cứu rỗi luôn luôn là bởi đức tin vào Thiên Chúa trong Cựu Ước và đặc biệt trong Con Đức Chúa Trời trong Tân Ước. Những người theo thuyết thời kỳ chủ trương rằng Hội Thánh không thể thay thế dân Israel trong chương trình của Thiên Chúa và Cựu Ước hứa rằng dân Israel không được chuyển sang Hội Thánh. Họ tin rằng những lời hứa của Thiên Chúa thực hiện cho dân Israel (cho đất, nhiều con cháu và nhiều phước lành) trong Cựu Ước cuối cùng sẽ được ứng nghiệm trong ngàn năm bình an – thời gian được nói đến trong Khải Huyền chương 20. Những người theo thuyết thời kỳ tin rằng ngay trong thời đại này Thiên Chúa tập trung chú ý đến Hội Thánh, trong tương lai Ngài tập trung sự chú ý trở lại dân tộc Israel (Rô-ma 9-11).

Sử dụng hệ thống này làm căn bản, những người theo thuyết thời kỳ hiểu Kinh Thánh được tổ chức thành bảy thời kỳ: Vô tội (Sáng thế ký 1:1-3:7), Lương tâm (Sáng thế ký 3:8-8:22), Chính thể loài người (Sáng thế ký 9:1 – 11:32), Lời hứa (Sáng thế ký 12:1-Xuất Ê-díp-tô-ký 19:25), Luật pháp (Xuất Ê-díp-tô-ký 20:1-Công vụ 2:4), Ân điển (Công vụ 2:4-Khải Huyền 20:3), và Vương quốc ngàn năm (Khải Huyền 20:4-6). Một lần nữa, những thời kỳ không phải là đường dẫn đến sự cứu rỗi, nhưng theo cách đó Thiên Chúa liên hệ với con người. Thuyết thời kỳ như là một hệ thống những kết quả trong sự giải thích trước ngàn năm của Chúa Cứu Thế đến lần thứ hai và thường được diễn giải về trước hoạn nạn của sự hoan hỉ. Để tóm tắt, thuyết thời kỳ là một hệ thống thần học nhấn mạnh sự giải thích theo nghĩa đen về những lời tiên tri trong Kinh Thánh, nhận định rõ ràng sự phân biệt giữa dân Israel và Hội Thánh, và Kinh Thánh trình bày những thời kỳ tổ chức khác nhau.

Bài sau9. Ma Quỷ
Bài trước12. Câu Hỏi Thường Xuyên